(iBlog.Việt Nam) – Nam thất thểu bước ra trong khoảng văn phòng sếp, anh không ngờ có ngày chính mình lại lâm vào tình thế phải chọn lựa một bên là quyền chức, một bên là bạn gái…
Nam là một chàng trai tỉnh giấc lẻ lên đô thị lập nghiệp. Sau phổ thông năm cần cù khiến việc, anh vẫn chỉ là một nhân viên với đồng lương bèo bọt. Những đồng nghiệp vào cùng thời gian với Nam đều được sếp Thiệu cất nhắc và tăng lương, duy chỉ có bản thân Nam vẫn giậm chân tại chỗ. Nam biết là những đồng nghiệp kia đều giỏi nịnh bợ sếp Thiệu, còn anh vẫn luôn cương trực, tuân thủ nguyên lý, không thích a dua nịnh nọt.
Hôm ấy, công ty kỉ niệm ngày thiết kế nên viên chức được dẫn nửa kia hoặc phi tần/chồng tới tham dự. Nhung – người yêu của Nam ngay trong khoảng khi bước tham gia đã lôi cuốn đông đảo mọi ánh nhìn trong đó có sếp của anh. Chuyện tình của Nam và Nhung được gần như người đánh giá tốt ngợi, Nhung là gái thị trấn, vóc dáng cao cường, nước da trắng trẻo. Trong một lần suýt bị bè bạn cướp chặn tuyến phố, Nam là người đã giải vây và cũng bị tiến công xơ xác vì cô, trong khoảng đó Nhung rất cảm kích và đem lòng yêu Nam. Mối tình của hai người đã kéo dài được 3 năm.
Ngày hôm sau, Nam được sếp mời vào văn phòng gặp riêng. Thiệu nhìn Nam và cười đầy hàm ý: “Tôi đã quan sát cậu trong khoảng khi cậu mới tham gia công ti, Bản chất cậu thật thà, không ưa nịnh nọt. Ngay cả khi đồng nghiệp đấu đá nhau thì cậu cũng không đứng về phe nào. Có lẽ cậu nghĩ yếu tố đó là sống chân thực, nhưng theo tuổi đời và trải nghiệm của tôi, tôi nghĩ cậu không khôn ngoan”.
Nam lặng ngắt ngồi nghe, anh biết Thiệu gặp riêng chắc không phải đơn giản là bày anh cách thức phường giao với đồng nghiệp. Thiệu nghiền điếu thuốc đang hút tham gia gạt tàn: “Cậu xem này, điếu thuốc này đang cháy dở nhưng nếu tôi mất hứng thì tôi có thể nghiền nát nó ngay ngay lập tức. Cậu cũng giống như vậy, mặc dầu chịu khó nhưng không có chỗ dựa thì không ngách đầu lên được, không sớm thì muộn sẽ bị kẻ tị ghét đâm sau lưng…”.
Nam nhìn Thiệu và hỏi thẳng: “Ý của anh là sao ạ?”. Thiệu không nói quanh nữa mà nói thẳng: “Tôi sắp được thuyên chuyển về hội sở chính làm cho việc, địa điểm bỏ trống của tôi sẽ có người lên thay. Cậu nhân thức là nhiều người ham muốn vị trí của tôi mà, chỉ cần cậu thích tôi sẽ đề bạt cậu nhưng phải có cái giá tương xứng. Tôi muốn vay người yêu cậu một đêm…”.
Nghe lời đề nghị sỗ sàng trong khoảng người đối diện, Nam phải nỗ lực lắm mới kiềm chế được cơn giận đang sôi sục trong người. Anh biết Thiệu là một con cáo già gian giảo. Hắn không chỉ thích nịnh bợ mà còn mê gái đẹp. Gian truân lắm Nam mới có thể tạo dựng miệng: “Xin lỗi sếp, em sẽ không…”. Thiệu ngắt lời Nam: “Đừng vội, hãy suy nghĩ cẩn thận rồi cho tôi biết câu giải đáp, đối với con trai chúng ta, tương lai phải luôn đặt hàng ưu tiên!”.
Nam thất thểu bước ra trong khoảng văn phòng sếp, anh không ngờ có ngày chính mình lại lâm vào tình thế phải lựa chọn một bên là quyền chức, một bên là bạn gái. Nam cứ ngỡ chỉ cần cố gắng trong công việc thì sẽ được sếp ghi nhận nhưng quả thực anh đã lầm to rồi. Tối hôm đó, Nam và Nhung đi dạo với nhau trong trạm xe buyt nhưng tâm hồn anh lại treo ngược cành cây. Nam đi một quãng tuyến phố rồi mới kiếm được ta anh đã vô tình để bạn gái tụt lại phía sau.
Ảnh minh họa
Nhung giận hờn hỏi: “Sao anh lại bỏ rơi em? Chung cuộc anh đang nghĩ gì vậy?”. Nam gượng cười rồi hỏi bâng quơ: “Nếu như như anh làm chuyện có lỗi với em, em có miễn thứ cho anh không?”. Nhung nhìn anh và giải đáp: “Ví như anh yêu em đủ sâu đậm thì sẽ không bao giờ khiến chuyện có lỗi với em, càng không hỏi những câu như vậy. Dung tha hay không thì còn tùy thuộc tham gia mức độ nguy hiểm của vấn đề!”. Nam siết chặt tay Nhung rồi bảo: “Anh nhân thức rồi”. Nhung gian khổ bước theo Nam, cô nhận ra Nam đang tranh đấu lối suy nghĩ về một nhân tố mà anh chẳng thể san sớt với cô. Sau một đêm thức trắng để nghĩ suy, cuối cùng Nam cũng hạ quyết tâm, có lẽ cả đời này anh sẽ cắn rứt về quyết định của chính mình nhưng nếu như bỏ qua chỉ sợ không bao giờ ngách đầu lên được.
Nhung bước trên hành lang khách sạn mà trái tim đập liên miên. Nam từng khăng khăng bảo sẽ gìn giữ cho cô tham gia đêm tân hôn nhưng hôm nay anh lại hẹn cô tới khách sạn, Nhung cảm thấy rất run sợ nhưng cũng không kém phần hoảng loạn. Đẩy cửa bước vào phòng, Nhung không thấy bạn nào cả nhưng cô nghe tiếng nước chảy trong phòng tắm. Nhung bước tới bên giường và run rẩy ngồi xuống. Cửa phòng tắm bật tạo dựng, cô thấy một người con trai đã từng sinh ra vào ngày công ty Nam đơn vị lễ kỷ niệm. Nhung chết điếng khi thấy kẻ đó đang lao về phía cô. Nhung vội đứng dậy nhưng đã bị Thiệu giữ lại: “Ngoan nào, lên giường với anh một đêm thôi là bạn trai em được thăng chức ngay, chẳng phải em yêu Nam lắm sao?”. Nhung không thể tin tham gia tai bản thân, cô nói như sắp khóc: “Ông nói láo, anh Nam không phải là người tương tự, không hề đâu!”.
Thiệu thô bạo xé áo quần của Nhung, anh ta nhìn cô bằng ánh mắt thèm khát: “Chỉ có thể trách là em quá xinh, lại yêu phải một thằng con trai không ra gì!”. Thiệu liên tục hôn Nhung. Cô lánh né không được, vẫy vùng không hoàn thành, nước mắt uất ức chảy thành dòng. Đến khi cảm thấy cơ thể buồn bã như bị xé rách, Nhung mới quằn quại gào thét điên cuồng, cô cắm móng tay vào lưng Thiệu và cào tới rỉ máu, Thiệu quá đau nên tát mạnh tham gia mặt Nhung: “Thay vì chiến đấu thì hãy trải nghiệm đi, bạn trai cô chắc chưa bao giờ chạm vào người cô đúng không?”. Sau khi khiến cho chuyện ấy, Thiệu hể hả mặc lại áo quần và bỏ mặc Nhung khóc nức nở trong phòng.
Thiệu vừa rời đi thì Nam bước vào. Nhận ra người yêu với những vết bầm tím trên cơ thể, Nam điên cuồng và khổ cực như bị dao đâm tham gia tim. Anh run rẩy bước về phía giường, chưa kịp tạo dựng miệng thì Nhung liền gào lên: “Anh cun cút đi, cút ngay cho tôi. Thấy tôi thảm hại như thế này anh đã vừa lòng chưa hả? Lợi dụng thiếu phụ để có được thứ bản thân hy vọng, anh có còn là đại trượng phu không hả? Anh là đồ tồi! Đồ khốn nạn!”.
Ảnh minh họa
Nam quỳ xuống trước mặt Nhung, miệng anh khô khốc giải bày: “Là anh khiến chuyện có lỗi với em, anh thương cha mẹ cùng cực nên mới lên thị trấn thành lập công ty để mong đổi đời. Nhiều năm công tác vẫn giậm chân tại chỗ, anh nghĩ chỉ cần bản thân nỗ lực thì mọi chuyện sẽ ổn nhưng anh đã nhầm, nếu không có chỗ dựa thì mãi chỉ là quân nhân quèn mà thôi!”.
Nam nhìn Nhung với ánh mắt khẩn cầu: “Chuyện này anh sẽ không chú ý đâu, chỉ cần em dung tha cho anh, anh sẽ vẫn mếm mộ và chăm sóc cho em, sẽ cưới em khiến cho hậu phi, sẽ chịu mọi trách nhiệm với em”. Nhung nhìn Nam bằng ánh mắt thù hận: “Anh không xem xét nhưng tôi để ý. Anh nghĩ đàn bà chúng tôi là gì? Là đồ chơi để số đông nam nhi chà đạp sao? Tôi chỉ là bạn gái của anh nhưng anh đã nhẫn tâm đối xử tương tự. Nếu về khiến hiền thê của anh thì cuộc thế tôi chẳng khác nào ngập trong bùn lầy. Ái tình 3 năm chắc không có ý nghĩa với anh nhưng tôi thì khác, ít ra tôi là con người, tôi nhân thức đau buồn khi bị bội nghịch lại niềm tin”.
Kể từ hôm đó, ái tình của Nhung và Nam kết thúc. Nhung không miễn thứ cho Nam, càng không muốn gặp gỡ lại anh. Nam dù được Thiệu đề bạt nhưng anh vẫn không thể ngồi vào địa điểm Thiệu bỏ hoang bởi quyết định sau cùng vẫn là sếp tổng. Nam bẽ bàng nhận ra ngay từ đầu anh đã sai trái vì quá tin vào lời hứa hẹn hẹn của Thiệu, anh đã chơi một trò chơi “hoặc ăn cả hoặc ngã về không” và sau cuối anh mất người yêu, mất cả niềm tin vào chính bản thân bản thân mình.
Có thể bạn quan tâm: Tạp Chí Dành Cho Phái Mạnh
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét