Cánh đồng bát ngát số đông tôm cá, nhị đứa sáng đi học chiều đeo giỏ bắt cua đồng. Mai bắt cua chuyên nghiệp lắm, còn tôi thì khờ khạo hơn phổ quát. Mấy tiếng lang thang trên cánh đồng, Mai bắt một giỏ đầy, tôi chỉ có dăm con. Mai thường chia cua cho tôi để giỏ hai đưa bằng nhau.
Nhà tôi còn dậu mồng tơi xanh lắm, do bà nội tôi trồng. Hãn hữu tôi lại cắt cho Mai một mớ nấu canh cua. Mùa hè mà ăn canh cua nấu mồng tới thì chả gì ngon hơn. Cánh đồng ơi sao mà yêu tới thế, chúng tôi đôi lúc nằm dài trên bờ cỏ ngắm trăng sao, thích lắm. Hình bóng quê nhà in khắc vào tim óc nhị đứa chẳng thể phải mờ.
Mỗi khi trông thấy chúng tôi đi với nhau thì hai bà mẹ vui lắm, ánh mắt như sao, mẹ tôi bảo: Nhị đứa con gái với nhau mà chả khác hoàng hậu chồng. Mẹ cái Mai thì bảo: Giá một đứa là trai thì hai nhà khiến cho thông gia.
Ảnh minh họa
Một ngày không nhận ra Mai là trong lòng tôi thấy trống vắng. Mẹ tôi có gì ăn ngon cũng phần cho Mai. Mẹ Mai cũng thế, có gì ngon lại cho gọi tôi sang ăn cùng.
Ra trường cấp 3, chúng tôi cùng học Cao đẳng sư phạm - khoa văn. Nhì đứa trong khoảng nhỏ dại đã thích nghề thầy giáo. Mai thì viết văn xuôi hay hơn tôi, ngược lại thì tôi khiến cho thơ hay hơn. Hai đứa như hình với bóng mấy chục năm trời, thi thoảng có đôi bạn nào như thế.
Ra trường, chúng tôi công tác ở nhì trường gần nhau, nhị phường liền kề cùng quận. Tôi lấy chồng thì Mai làm phù dâu. Chồng tôi là người nam nhi tế nhị, có học vấn nên rất tôn trọng mối quan hệ của chúng tôi. Mỗi khi Mai sang nhà tôi chơi là anh giành làm hết việc cho tôi tiếp khách. Chồng tôi quý Mai lắm, hiếm lại nhắc: Bao giờ Mai lấy chồng thì anh sẽ pha chè tiếp khách.
Tôi đã có hai con rồi, một trai một gái. Mai vẫn chưa có chồng, tuổi băm mấy nhát khiến Mai xuống sắc đi nhiều. Tôi lo cho Mai lắm. Mấy lần ra tay làm mai cho bạn nhưng không thành. Có lần tôi bảo Mai: Lấy đại thằng nào đi cậu ơi, kén quá dễ ế chồng. Mai chỉ cười, duyên nợ thế cục không thể lấy bừa được.
Nếu không gặp mặt người tri kỷ Mai quyết ở một mình. Chồng tôi có mấy anh bạn còn phòng không mà cũng chẳng đầu mối được với khách hàng nào. Phổ biến đêm nằm cạnh chồng tôi lại thấy thương Mai nhiều. Có lúc tôi bất chợt thở dài vì nghĩ đến Mai. Chồng tôi thì bảo, thôi kệ cô ấy, tình duyên không ép như ép dầu được đâu.
Tôi cố ý hỏi một người đại trượng phu mà chồng tôi trưng bày khiến quen với Mai, rằng tại sao chê bạn ấy. Câu giải đáp dễ chơi là: Mai khô khan quá, rỉ tai một lúc thấy chán. Vậy là chịu rồi, tính cách thức do trời sinh ra khó mà thay đổi.
Bước vào tuổi 35 thì Mai khởi đầu thấy chán rồi. Thời tân tiến cọc đi mua trâu là lẽ thường, bạn tôi thì không khiến được vấn đề đó. Các cụ đã chẳng nói, trai khôn tậu thê thiếp, gái ngoan mua chồng bạn tôi có dại đâu sao vẫn độc thân gối chiếc? Phụ huynh sinh viên cũng phổ quát người manh mối cho Mai nhưng cũng không được đám nào. Trời ơi, chả nhẽ bạn tôi phải sống cô quạnh suốt đời hay sao?
Thời hiện nay đa dạng cô gái không lấy chồng đương nhiên cảnh ấy sao lại rơi vào số phận bạn thân nhất của tôi mới bi tráng chứ. Đôi khi tôi thấy thương Mai cực kì. Đa dạng người nhiều người biết đến làng tiêu khiển cũng không lấy chồng, mà chọn lựa giải pháp có con ngoài giá thú thì vẫn hạnh phúc đấy thôi. Mai của tôi liệu có làm được chuyện ấy không?
Tôi quyết định nói với Mai chuyện này, rằng nên có đứa con cho vui nhà vui cửa, có chỗ phụ thuộc tuổi già. Thời gian trôi đi nhanh lắm, đời người chả mấy chốc đã chống gậy rồi. Mai chỉ cười, một điệu cười gượng gập. Tôi nắm bắt rằng chuyện này với Mai cũng không dễ dàng lắm, thậm chí vô cùng khó khăn, còn khó hơn tậu chồng. Một cô gái dạy văn rất trang nghiêm trên bục giảng thì chẳng dễ dám có thai ngoài hôn nhân đâu.
Tôi túm lấy vai của Mai là cấu, mà cắn, giời ơi là giời, sao mày hiền khô thế hở Mai ơi. Đôi mắt bạn tôi rớm lệ bi ai, mỗi người có một số phận rồi, đổi mới không dễ dàng lắm. Tôi quát tham gia mặt Mai, giời ợ, các cụ chả bảo đức năng thắng số đấy thôi, sao cậu phong kiến quá vậy, xin đứa con có gì là khó chứ. Mai nhìn tôi cười cười nói đùa: Mày có dám bảo chồng mày cho tao xin đứa con không?
Tôi chợt chết yên ổn khi nghe Mai nói câu này, vẫn nhân thức là câu nói đùa thôi nhưng sao tôi thấy nhói trong tim. Tôi về nhà nằm vật ra gường suy nghĩ, không nhân thức bạn tôi nói thật hay nói đùa, tôi có cảm giác như Mai nói thật. Tôi vùng dậy uống cốc nước lạnh cho tỉnh giấc lại, một phút ngỡ ngàng. Tôi lại càng thấy thương Mai hơn, cô bạn nối khố thế cuộc. Giả dụ chồng tôi cho Mai một đứa con thì sao nhỉ, con tôi sẽ có em, còn tôi sẽ mất gì…
Một ý nghĩ thoáng hiện lên trong đầu tôi: Hay là bảo chồng mình cho Mai đứa con nhỉ. Cô ấy thì chẳng thể xin ai được đâu.
Tôi nằm vùi trong buồng với dòng suy nghĩ này. Mà không nhân thức chồng tôi có đồng ý không chứ, anh là người nghiêm túc và có trách nhiệm với mái ấm. Tôi lại thấy thương Mai nhiều hơn. Nếu tôi đồng ý để chồng cho Mai đứa con thì nhất quyết tôi sẽ là người thanh nữ kếch xù nhất trên trái đất này! Là người bạn tuyệt nhất của Mai.
Đúng thế, tôi sẽ giúp bạn Mai ơi. Hãy để bản thân mình nghĩ phương pháp bàn với chồng đã nhé, thời gian cũng không còn phổ thông đâu, thời điểm đuổi người phụ nữ đi nhanh lắm…Chính mình sẽ trở thành người đàn bà kếch xù xem sao!
Theo Nguyễn Lê / Vietnamnet
Xem thêm: Tạp Chí Đàn Ông
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét