(iBlog.Việt Nam) Cô ấy thật sự xinh đẹp, chỉ là tôi không nhận ra. Cô ấy quá lộng lẫy mà trước giờ tôi lại khinh thường, khinh bỉ.
Ngày trước, tôi đã từng yêu một người thiếu phụ và cưới cô ấy về khiến cho hoàng hậu. Nhưng đó là cái ngày tôi chỉ có nhì bàn tay trắng, chẳng có gì trong tay. Không thể phủ kiếm được, cô ấy luôn là hậu phương vững chắc của tôi. Cô ấy đã luôn ở bên khích lệ, yên ủi tôi lúc tôi không có công ăn việc làm định hình. Nhưng, cho đến một ngày tôi trông thấy, mình đã trở thành phú quý. Cuộc sống của tôi hoàn toàn đổi mới. Tôi biến thành người đại trượng phu có ngôn ngữ, có địa vị và có ngoại hình. Con gái vây nói quanh tôi hồ hết.
Tôi đã từng nghĩ, nam nhi có tiền, chơi bời tí không sao. Và tôi đã lao vào các cuộc nhậu nhẹt, chè chén, quên bạn dạng thân mình của mấy năm bần hàn. Vợ tôi, người phụ nữ ấy vẫn tảo tần hôm sớm dù chồng giàu sang. Cô ấy vẫn giản dị, chân chất, thậm chí là luộm thuộm. Nhiều lúc bảo cô ấy ra ngoài với chồng phải ăn mặc chỉn chu, sành điệu thì cô ấy cười ‘em chỉ có vậy, anh có yêu em không?’. Thuở đầu thấy cô ấy nói vậy có vẻ hấp dẫn nhưng phổ thông lần đâm ra bực vì bản thân mình nói hiền thê không nghe.
Đồng nghiệp thì ăn mặc đẹp đẽ, cô nào cô ấy đều nõn nà nà, còn hậu phi chính mình thì chỉ giống như cô giúp việc, nhìn mà chán. Tậu đồ mới về cho phi tần, hậu phi cũng vứt xó, bảo chẳng có cơ hội gì mà mặc, lẽ nào ở nhà cũng ăn diện. Cung phi chồng thi thoảng tranh chấp về việc ốm đó. Cung phi không chịu thay đổi, suốt ngày ở nhà đầu bù tóc rối, con trẻ trong nhà, bếp núc vì không đi làm, khiến tôi có cảm giác khó tính vô cùng. Lâu dần, tôi không còn đưa phi tần đến các buổi giao lưu nữa. Tôi bắt đầu đi cùng các em gái trẻ đẹp, chân dài để tô điểm cho bản thân bản thân mình. Sợ chạm chán những người quan trọng, vợ tôi lại luộm thuộm lếch thếch, ngại với người ta. Đi một bản thân mình thì hay bị hỏi nên tôi dần đưa theo các cô em. Và đương nhiên, các mối quan hệ phi chính nghĩa của tôi cũng từ đây mà ra…
Tôi khởi đầu ngoại tình, dấm dúi giấu hiền thê rồi dần bị thê thiếp phát hiện và còn công khai. Tôi đã chỉ tham gia mặt cô ấy mà rằng ‘cô nhìn lại mình đi, luộm thuộm, xấu xí như thế, có thằng nào nó thèm ngó ngàng? Tôi làm chồng mà còn không chịu được nữa thì nói là người nào?’. Nghe tới đây, bà xã ứa nước mắt và ngày hôm sau, lập tức, tôi thu được đơn ly hôn thê thiếp đã kí sẵn.
Cuộc hôn nhân của chúng tôi kết thúc như vậy thật gấp rút. Tôi biến thành người đơn độc, lại cảm thấy dễ chịu, vui lòng, vì trút bỏ được gánh nặng là người thiếu phụ xấu, người vợ xấu. Tôi như được đánh tháo khỏi cuộc hôn nhân ngày vì tôi còn bao lăm cô gái xinh đẹp vây vòng vèo. Đơn ly hôn, tôi không lần chần mà kí lập tức. Còn bà xã bỏ đi, tôi cũng không hay nhân thức gì về cô ấy nữa, xem như cạn tình…
3 năm sau, tôi bất ngờ chạm mặt lại cung phi trong tiệc cưới của người bạn thân. Nhìn bà xã lúc này khiến cho tôi mê man, thiếu chút nữa thì không nhận ra cô ấy. Người đàn bà xấu xí ngày nào trở nên cute, lộng lẫy, thanh lịch, dáng dấp thì không thua kém một người nào. Trong tiệc cưới ấy, cô ấy nổi bật đến không ngờ. Tôi không dám lại chào hỏi nhưng cô ấy đã vội vã chào tôi, giống như cố tình để cho tôi thấy, người thê thiếp xấu mà tôi chê cười ngày nào giờ đã lột xác ra sao. Tôi không hiểu sao cô ấy lại đổi mới chóng mặt được tương tự. Ừ thì 3 năm, đâu phải là thời điểm quá ngắn nhưng cũng ở với nhau mấy năm, tôi nói mãi mà cô ấy chịu thay đổi gì đâu? Chẳng lẽ vì tôi ruồng bỏ cô ấy nên cung phi đã nỗ lực chăm chút bản thân…?
Tôi trốn sang một góc khác để rỉ tai với bạn bè nhưng không quên liếc nhìn người hậu phi của bản thân mình. Đi bên cạnh tôi là cô một nửa nhưng so với bà xã thì còn thua xa. Ấy vậy mà trong mắt tôi, tôi đã từng khinh bỉ phi tần vì cô người yêu hiện tại. Tôi tới chạm mặt đối tác tay bắt mặt mừng, đang thủ thỉ hoan hỉ thì anh ấy gọi phi tần cũ của tôi lại và giới thiệu, đó là hiền thê của anh ấy. Tôi chết đứng, không tin vào tai mình, cứ thế đứng nhìn phi tần chính mình một hồi, thấy mình bé bỏng, lép vế và hèn mạt biết bao.
Cô ấy thật sự xinh đẹp, chỉ là tôi không nhận ra. Cô ấy quá là lộng lẫy mà trước giờ tôi lại coi thường, khinh bỉ. Giờ thì chồng cô ấy giàu, đại gia, thậm chí còn vô cùng quyền chức mà tôi còn thua kém hồ hết bậc. Tôi ái ngại khi nhận ra người thanh nữ chính mình ruồng bỏ ngày nào giờ đã đổi mới, dễ thương, phong lưu hơn gấp đa dạng lần so với mình. Có thể, ngày trước, tôi không nhìn thấy giá trị của cô ấy, không có cách nào làm cho cô ấy đổi mới ngoài việc dằn vặt và chê bai, khinh thường. Giá như tôi bé bỏng nhẹ hơn, tâm lý hơn thì có thể, mọi chuyện đã khác…
Đây có phải là nghiệp báo cho tôi, người nam nhi tham vàng bỏ ngãi, vì tiền mà phụ bạc? Tôi thật sự cảm thấy mình thật hèn mạt trong mắt người ta và thấy hổ thẹn thay vì bạn dạng thân bản thân. Và khác biệt hơn, trong giây khắc chạm mặt lại hoàng hậu, một lần nữa, tôi lại trở thành gã bỉ ổi. Người con gái đi bên cạnh tôi đột chốc trở thành một người có giá trị vô cùng bé xíu… Trong tâm khảm tôi, đầy ắp hình ảnh của hiền thê cũ, cute và kiêu sa…
Đọc thêm: Tạp Chí Đàn Ông
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét