(iBlog.vietnam) – Hành vi phóng túng
Từ sau lần lỡ hứa sinh nhật, Uất Noãn Tâm vẫn còn cảm thấy áy náy với Ngũ Liên, rất muốn bù đắp lại. Nhưng kế bên anh luôn có các cô gái khác nhau ra tham gia, vì vậy cô không có thời cơ. Buổi sáng ngày chủ nhật, vừa sáng banh mắt cô nhìn châm bẩm, cũng không thấy có người thanh nữ nào đi ra. Cho đến gần trưa, mới nhấn chuông cửa nhà anh.
Năm phút trôi qua, Ngũ Liên mới thành lập cửa, đầu tóc rối loàn, còn buốn ngủ, nhưng vẫn còn rất đẹp trai, dáng vẻ lơ là. Uể oải dựa vào cạnh cửa, chỉ tạo dựng một con mắt. “Có chuyện gì sao?”
Uất Noãn Tâm lại có chút căng thẳng. Mấy ngày không rỉ tai, liền có hơi lấy làm cho lạ, tạo dựng miệng nhưng không nhân thức phải nói gì.
“Không có chuyện gì tôi ngủ tiếp đây!”
“Đợi đã…. tôi định mời anh qua nhà ăn cơm trưa.”
“Nhưng tôi rất mệt, muốn đi ngủ.”
“Ờ…” Uất Noãn Tâm lâm thời có hơi bế tắc. “Vậy anh ngủ tiếp đi!”
“Đứng lại! Không ăn cơm trưa được, chẳng hề vẫn còn cơm tối sao? Sáu giờ tối gặp mặt!”
“Ừ!” Uất Noãn Tâm đi một chuyến tới bách hóa tìm đồ ăn, rất có lòng chuẩn bị một bàn cơm, ngồi chờ Ngũ Liêm. Cho đến sáu giờ rưỡi, đại thiếu gia mới xuất hiện, ngã nghiêng ở cửa, nở thú vui vô cùng đẹp về phía cô, chào hỏi một cách thức hư hỏng. “Hi! Em yêu.”
Tim Uất Noãn Tâm xong xuôi đập một hồi.
Không biết có phải mấy ngày không gặp gỡ hay không, hôm nay đích thực bị anh làm cho hoảng loạn.
Anh mặc một chiếc áo sơ mi màu hồng, quần âu, rất thản nhiên mà đứng ở chỗ đó, nở nụ cười xấu xa với cô.
Bình thường thì, cô cảm thấy người con trai mặc áo sơ mi màu hồng phấn rất ẻo lả, nhưng Ngũ Liên mặc lên, sự phong độ kia, thì khỏi phải bàn rồi. Chỉ có một từ, chẳng hề gọi “Boy over flower’ sao? Có nhẽ ông trời khác biệt ban cho anh. Anh cứ nở thú vui không đứng đắn như vậy, khuôn mặt đẹp, làn da trắng, đôi mày rậm hơi gợn sóng, đôi mắt như tính tú, đặc sắc sáng ngời, đôi môi đỏ, như cánh hoa đào, đẹp không chịu được, quý phái nhàn nhã.
Chẳng thể không cảm thán sự ưu ái của thượng để với anh, nhịn nhường như mọi thứ tốt nhất đều có trên người anh, vì vậy mới có sống sót một người đàn ông hoàn mỹ như anh vậy.
Đương nhiên, cô chỉ đang nói đến ngoài mặt thôi!
“Anh tới rồi!”
“Hiếm khi được em mời ăn cơm, tôi sao có thể không nể mặt chứ?” Anh cứ coi đây như nhà bản thân, ngông nghênh đi tham gia, đặt mông ngồi xuống, bắt chéo hai chân. “Năm món ăn một món canh, không tệ nha! Phát lương rồi à!”
“Không có!”
“Vậy sao lại phóng khoáng đến vậy chứ? Tôi nhớ rõ em rất bủn xỉn mà!”
“….” Uất Noãn Tâm không có lời nào để nói. Mấy ngày không gặp mặt, miệng mồn vẫn độc địa như vậy, không chế nhạo giễu thì miệng anh sẽ ngứa chắc?
“Ăn cơm thôi mà, anh nhiều lời thế!”
“Cắt!”
“Hôm sinh nhật anh, tôi vốn muốn chạy qua đó, mà lại….”
“Nhưng em lựa chọn tới nơi hứa Nam Cung Nghiêu, đúng không?”
“….Cũng chẳng thể hoàn toàn nói tương tự, anh nghe tôi giải thích, thực ra….”
“Đủ rồi! Không cần thiết!” Tuy điệu bộ Ngũ Liên lông bông, nhưng ánh mắt vẫn lộ ra một sự lạnh buốt. “Em cứ luôn tậu đủ mọi cớ, tôi không phân biệt được thật giả. Với lại, cũng chỉ là một cái sinh nhật thôi, cũng không có chuyện gì to tát cả. Em không tới, tôi mở party ái tình càng vui lòng hơn.”
Tuy mặt anh tỏ ra không có gì, nhưng Uất Noãn Tâm càng cảm thấy anh đang cố ý làm bộ, cô càng áy náy hơn.
“Không cần nhân thức như thế nào, tôi vẫn nợ anh một lời xin lỗi. Bữa cơm này, coi như một sự bồi hoàn bé nhỏ của tôi, anh có thể dung tha cho tôi không?”
“Trên thế giới không phải bất kỳ chuyện gì sau khi xảy ra nói lời xin lỗi thì có thể bù đắp được, tổn thương đã tạo thành, nói rộng rãi hơn lời dung tha cũng vô dụng! Do vì, vết sẹo đã nằm ở đây!”
Anh nghiêm túc nói câu đó, vài giây sau, bỗng nhiên cười. “Xem bộ dạng em nghiêm túc chưa kìa, tôi đùa thôi mà, Tôi đích thực không lưu ý chuyện em lỡ hẹn, em cũng có người thân của em. Tôi chỉ là một người ngoài, có thể so với ông phường em sao?”
“Anh thực sự nghĩ vậy sao?” Nhưng sao cứ cảm thấy, anh càng nói không lưu ý thì lại càng để ý nhỉ?
“Tất nhiên! Em cũng nhìn ra mà, mấy bây giờ vui mắt biết bao lăm.”
“Nhưng tôi cảm thấy người đó chẳng phải anh.”
“Ko phải tôi thì là khách hàng nào? Vật nhỏ tuổi à, để tôi nói em nhân thức, con trai là động vật nghĩ suy bằng nửa thân dưới. Lúc trước tôi nhàm chán đến phát sợ, mới tốn phổ quát công huân như vậy trên người em, tôi lại nắm bắt lầm đó là thích, nhưng sau này nhận thấy chẳng qua đầu óc bị chập mạch trong chốc lát thôi. Chỉ vì một cọng cỏ mà bỏ dở cả khu rừng rậm, tôi đích thực là không được!”
“Được rồi, cứ xem như anh đang nói thật đi, cũng phải xem xét tới sức khỏe. Đêm nào anh cũng tương tự, tôi thực sự lo sợ thân thể anh ăn không tiêu đó.”
“Đương nhiên rồi, tục ngữ có câu ‘chỉ có con trâu mệt chết, không có đất canh xấu.” Tôi cũng không muốn làm cho thận mệt chết. Bằng không vậy đi, em mỗi ngày tiềm canh bổn thận tráng dương, để tôi ngày càng tăng chút sức chiến đấu!”
Uất Noãn Tâm liếc mắt xem thường, không có phương pháp nào thủ thỉ với anh mà.
“Anh muốn khiến cho sao thì làm, tôi mặc xác!”
“Đừng mà! Những người phụ nữ khác chỉ yêu tiền và cơ thể tôi, chỉ có em thân mật tôi. Nếu ngay cả em cũng mặc xác tôi, tôi rất đáng thương đó!”
“Anh sai rồi, tôi còn yêu tiền của anh hơn mấy người thiếu nữ kia! Tôi như vậy gọi là bỏ con cá bé nhỏ, để bắt con cá lớn đó!”
Ngũ Liên mỉm cười. Nếu quả thật như vậy, càng hay, anh cũng không cần phải buồn bã như vầy. Anh đã làm hết số đông mọi chuyện mà anh tự cho mình mãi mãi không thể khiến cho được, nhưng vẫn không thể làm cho cô yêu anh. Cái cảm giác thất bại này, không thoải mái chút nào!”
Anh biết khoảng thời điểm này bản thân mình rất cồng kềnh, để mình dấn thân vào tình yêu, để quên cô đi, nhưng không làm giảm sút chút buồn bã nào, trái lại chỉ làm bản thân càng thêm trống rỗng, hoàn toàn mất đi cảm giác hứng thú khiến chuyện đó. Bây chừ ngay cả thiếu nữ cởi sạch đồ năm trước mặt anh, cũng chỉ khiến anh cảm thấy ghê tởm, một tẹo kích thích cũng không có.
Quá buồn bã rồi!
Bỗng nhiên không nhân thức phải đương đầu với cô như thế nào, chỉ biết lẩn tránh.
“Buổi tối còn có hứa, tôi đi trước đây!”
“Nhưng anh vẫn chưa ăn xong cơm mà!”
Anh giả vờ phóng túng trả lời. “Em nói xem nam nhi sẽ thỏa mãn ở trên trước hay ở dưới?” Vẫy tay, bỏ đi.
Uất Noãn Tâm đứng yên ổn tại chỗ, không biết vì sao, rất đau lòng…..
Đọc thêm: Tạp Chí Đàn Ông
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét