Lời nói đầu:
Những kẻ bị bệnh ấu dâm thường chỉ thích những trẻ em chưa dậy thì; nhưng đối với đầy đủ những kẻ dâm đãng bệnh hoạn, thì điều không phải là kiểu dáng hay lứa tuổi nạn nhân, mà chỉ là tài năng tiến công và giữ vững được nạn nhân mà thôi. Vì thế, nạn nhân con nít có thể là bất kỳ ai: Nam hoặc nữ, mới sinh, lẫm chẫm biết đi, mới đi học, hoặc ở tuổi teen. Không một trẻ em nào có thể là ngoại lệ, là miễn dịch!
Tình cảnh khổ cực của các bé dại trong Nhà trải khắp cả nước nhưng đa số là ở những địa phương bần cùng, heo hút, vùng sâu vùng xa của các tỉnh Tây Ninh, Đắc Lắc, Cần Thơ, Vĩnh Long, Sóc Trăng, Cà Mau và một số tỉnh ngoài Bắc...
Có những túp lều ở tận vùng sâu của vùng sâu, đoạn đường vào cong queo qua những cánh đồng, khu vườn chi chít vắng tanh tiếp liền nhau không dứt... Chỉ vài trăm cây số trong khoảng trung tâm thành phố lớn nhất nước chứ có bao nhiêu đâu, nhưng cảm giác thăm thẳm diệu vợi hụt hẫng cứ như lọt vào môi trường trước đa dạng thế kỷ.
Phụ vương mẹ các gầy thường ít học, kiếm được thức kém, làm biếng, hoặc người phụ vương rượu chè, thất nghiệp, người mẹ hiền đức nhu nhược. Nền móng giáo dục và đạo đức hầu như chơi có. Sự u tối đè dí họ xuống, từ đời này sang đời khác. Rộng rãi người còn không nhân thức chữ dù chỉ trong độ tuổi ba mươi, phải in vân tay khi ký tham gia biên phiên bản đồng ý giao con cho Nhà nuôi dưỡng.
"Con không nhân thức giết thịt cá có ăn được không"
Có trường thích hợp nhì chị em ruột, đến bữa ăn cứ nhìn đĩa giết đĩa cá chăm chắm nhưng không ăn. Suốt nhị ngày như thế. Hỏi kỹ mới nhân thức chúng không nhân thức đó là thứ gì.
"Tôi gọi điện thoại về hỏi hoài mới nhân thức nhà chúng có năng lực tài chính thấp đến mức nấu cơm ra chỉ hòa nước lạnh pha muối chan vô ăn" - Dì quản lý ngùi ngùi kể.
Cuối cùng, nhị chị em cũng nhân thức đến vị giết mổ cá. Nhưng có lẽ ăn cơm với nước lã pha muối đã thành thói quen không dễ dàng bỏ. Suốt ba bốn năm ở trong Nhà, mặc dầu được ăn uống rất đúng giờ và vừa đủ dinh dưỡng, nhưng đều đặn cứ khoảng ba bốn bốn tuần một lần chúng lại xin được ăn một bữa ăn cơm với nước lạnh.
Nhưng khác với Dì điều hành, tôi không nghĩ rằng nhà bé dại có điều kiện kinh tế eo hẹp tới mức mạt tương tự. Chứng cứ là cả hai nhỏ bị xâm hại trong một lần bạn của người cha tới nhà rủ nhậu. Có lề thói nhậu đâu phải là quá đói ăn.
Lúc đó phụ vương mẹ đi vắng. Gã bạn đưa tiền kêu nhỏ dại Chị đi mua rượu. Ở nhà, hắn kéo nhỏ bé Em vào buồng. Lúc đó bé mới sáu hay bảy tuổi.
Nhỏ bé Chị tậu rượu về nghe tiếng em khóc trong nhà thì hốt hoảng gọi cửa. Hắn đuổi nhỏ bé Em ra, lôi nhỏ nhắn Chị tham gia hành tội tiếp.
Cứ thế tới tận mấy lần. Chỉ khi người trong xóm bắt gặp mặt và báo công an, cha mẹ hai tí hon mới hay.
"Lúc được đón về, cả nhì nhỏ tuổi đuổi ruồi không bay. Chúng cứ thẫn thờ ra. Nhìn thần thái nó chúng tôi phát sợ" - Dì điều hành kể tiếp.
Đòi mua rượu uống
Cũng trường hợp hai chị em ruột, ở một Mái nhà khác. Hai nhỏ bé bị chính phụ thân dượng xâm hại lúc Em bảy tuổi, Chị chín tuổi.
Người mẹ báo công an, tên con trai bị bắt, xử tù tầm thường thân. Nhưng sau đó người mẹ bị bệnh tắt thở. Hai đứa trẻ về với bà ngoại, nằm sâu trong một cánh đồng ở thức giấc H.
"Nhị đứa cứ ngồi trên ghế lắc lư người qua lại liên tiếp hàng tiếng đồng đại dương không biết mệt. Rồi đứng trước cửa nhà, thấy nam nhi là giơ tay vẫy. Chí (chấy) sinh như giòi, tiêu tiểu đi thẳng trong quần, dạy mãi không nhân thức xài WC. Kêu mắc tè, bận bịu ị nhưng cứ dắt vô là chúng nín, chờ mãi không được lại phải dắt ra".
Về Gia đình, bé bỏng hành xử rất kỳ lạ: Cứ đến bữa cơm là đòi nhân viên sắm rượu uống. Hỏi lý do, nhỏ tuổi nói má đi làm mướn cả ngày, ở nhà chỉ có ba phụ vương con, ba con kêu đi tậu rượu về phụ thân con nhậu với nhau. Ở đó, giữa đồng không mông quạnh hiu, cơn thú tính được rượu tiếp tay đã nổi lên.
Bị câu kéo và xâm hại vào lúc còn quá non nớt, các nhỏ tuổi chịu những chấn động về tinh thần làm cho chúng biến đổi cả hành vi.
Đòi xem phim có người lớn hôn nhau
Gầy Thủy Tiên, bị xâm hại lúc mới 5 tuổi - cái tuổi mà con bạn còn phải bê tô cơm chạy theo xúc từng muỗng tham gia miệng. Lúc đưa về Nhà, bé nhỏ mới sáu tuổi. Nhưng suốt một năm đầu tiên, tham gia giờ tiêu khiển được cho xem phim hoạt hình thì bé nhỏ không chịu. Nhỏ nhắn nằng nặc đòi tạo dựng "phim người lớn mà có nhì người hôn nhau" cơ!
Té ra là khi thân phụ chết, mẹ nhỏ tuổi dẫn con lên đô thị, thuê phòng trọ ở. Mẹ đi làm thuê làm thuê suốt ngày, nhỏ nhắn chạy chơi loăng quăng lí lắc như con chuột nhắt. Cháu của chủ phòng trọ cũng ở một phòng trong đó, mới 17, 18 tuổi. Mỗi lần dụ con nhỏ dại vào để thực hiện hành vi tính dục, nó đều thành lập phim XXX cho nhỏ xem để kích thích.
|
Bà Nguyễn Vân Anh, Giám đốc Trọng tâm Phân tích và Ứng dụng Khoa học về Giới - Mái nhà - Đàn bà và Vị thành niên (CSAGA) cho nhân thức, theo dò xét của các doanh nghiệp phi chính phủ tại 3 phố đi bộ của Hà Nội thì có tới 11% học sinh bị xâm hại dục tình. Khác biệt, đối tượng sử dụng mạng xã hội, diễn đàn Internet, nhắn tin online để tội tình ngày một tinh vi. Các phụ huynh thường xuyên đăng vận tải hình ảnh con trẻ trong nhà, trẻ em lên mạng thị trấn hội mà không lường được con em mình có thể biến thành mục tiêu của loại tù đọng này. |
Cô ốm không thể chữa lành
Tí hon Ngọc Lan thì khác hẳn. Nhỏ dại được đi học, được đi học thêm ở nhà giáo viên. Những lúc không đón kịp, mẹ bé xíu gửi con luôn cho thầy nhờ coi hộ. Vị thầy giáo "đáng kính" hãm hại nhỏ bé lúc 14 tuổi. Rồi đến hàng xóm.
Đau lòng nhất là khi biết chuyện, gia đình nhỏ xíu vẫn không cáo giác mà nín nhịn chịu đựng. Họ sợ ở trong làng mà "khiến lớn chuyện" thì khó xử với láng giềng hàng xóm, dù rằng chính một người láng giềng bất lương tâm đã làm hại đời con họ!
Tí hon Lan tham gia Nhà được một nhì năm thì bị bệnh nặng. Chưng sĩ nói do lúc trước em đã bị viêm não Nhật Bản, hệ thần kinh vốn đã thương tổn, sau lại bị áp lực nặng và kéo dài nên bùng phát. Em phát cuồng, tự xé áo quần, cầm dao đâm đa số những người nào lại gần.
Sau khi bị xâm hại, những bộc lộ thất thường trong hành vi và tâm lý của các bé chẳng phải ít. Mời bạn đọc một đoạn trong nhật ký của người nuôi dưỡng về một cô bé nhỏ khác - nhỏ xíu Tuyết: "Gầy không được phổ biến ngay trong khoảng giây lát bước chân vào Nhà. Giả dụ nhỏ tuổi có thái độ e lệ ngại ngùng hoặc run sợ khi tới một không gian mới lạ thì không nói gì, đằng này tí hon cứ cười với hết mọi người, thậm chí còn kéo tay một số chị chạy khắp các phòng cứ như thể bé dại là chủ nhà đang dẫn các chị đi xem nhà vậy…
Nói thật là tôi không chuẩn bị ý thức cho nhân tố này, bởi vậy không những tôi mặc cả nhà đều thấy sờn lòng. (...) Bé xíu năm nay 12 tuổi, tình cảnh gian truân nên tí hon được đưa tham gia một mái nhà, tại đây bé bị xâm hại. Mẹ nhỏ tuổi lại đem con về nhà em trai xin trú ngụ. Tại đây nhỏ xíu lại bị chính cậu ruột của bản thân xâm hại lần nữa.
Những khổ nạn trên đã làm cho tâm thần gầy hoảng sợ bất ổn. Cảnh ngộ gian truân quá, nhỏ dại chỉ đi học trường tình thương nhưng cũng không học được bao nhiêu, mọi cái đều khi quên khi nhớ. Số đông đều thuyệt vọng.
Ốm không biết phương pháp tự lo cho bản thân, lúc nào cũng lơ ngơ lác ngác, nói bậy nói bạ và nói tục phần nhiều khiến cho cả nhà nghe mà thấy ớn lạnh. Nhưng dần dà cũng dạy được phần nào. Chúng tôi quyết định gửi gầy tới trường dù rằng chỉ được học chui, học dự thính mà thôi. Được đi học nhỏ bé mừng lắm, nhưng ngày trước tiên bé đã bị bạn bè trêu chọc là “con khùng”, cô giáo cũng lắc đầu hoài.
Anh chị em cứ dặn bé là chỉ được cười những lúc đáng cười thôi nhé không thì người ta lại cợt đó. Vâng vâng dạ dạ rồi đâu lại vào đấy".
|
LTS: Xâm hại tình dục trẻ con đang là "bóng ma" gieo rắc nỗi lo ngại lên rộng rãi mái nhà trong khi mỗi ngày lại có thêm những con "ác quỷ" lạm dụng, phá rối trẻ con bị phanh phui, bị đưa ra xét xử. Thế nhưng... Không bạn nào trong chúng ta giải đáp được thắc mắc: Thủ phạm lạm dụng con nhỏ phải chịu hình phạt thế nào mới là xứng đáng. Không bạn nào trong chúng ta có thể cảm chiếm được hết những tổn thương mà các em phải chịu đựng. Không sự trả giá nào là đủ để bù đắp những gì mà các em phải trải qua. Chính cho nên, điều cần thiết là các bậc thân phụ mẹ phải luôn để ý và mẫn cảm với những đổi mới hành vi, cảm xúc hàng ngày ở con mình. Hãy nhớ rằng: Không một người nào quan tâm tới sự bình yên của con bạn bằng chính bạn! |
Kỳ 3:
- / Trí Thức Trẻ
Đọc thêm: Tạp Chí Dành Cho Phái Mạnh
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét